Lạnh !
Cái lạnh đầu đông như len vào từng thớ thịt của Kiên. Cả ngày hôm nay, nó mới chỉ nhặt được một mẩu bánh mì bị rơi vãi ở đầu ngõ.
Với cái dạ dày của một đứa trẻ đang trong tuổi phát triển như nó, mẩu bánh mì chỉ đủ để làm dịu những khiêu khích của lũ giun sán đang từng ngày tranh giành miếng cơm với nó. Về đêm, gió rít mạnh tốc đi tấm áo mỏng manh dính trên người nó. Lang thang dọc khu Bạch Mai, nó cảm nhận được không khí ấm áp từ những căn hộ, từ những quán nước ven đường và từ những gian hàng Noel lộng lẫy. Nó khóc, nó ước, nếu như thế gian này tồn tại điều ước, nó chỉ ước cái dạ dày của nó không đánh trống nữa, nó ước…Bao nhiêu điều ước xa xôi! Phố xá tấp nập người qua lại, người ta rạo rực đón giáng sinh, trên những gian hàng, ông già tuyết nở nụ cười thân thiện, nhưng nó hiểu, nụ cười đó không dành cho nó, nụ cười đó chỉ dành cho những cô công chúa, những chàng công tử nhà giàu. Còn Kiên – chỉ là đứa ăn mày. Nó có đủ tư cách để ao ước nụ cười đó chăng? Sự kiên nhẫn không thể giữ nổi nỏ, nó ngã xuống bên vệ đường, cạnh nó là một cống ngầm, nước đen ngòm, một thứ mùi kì lạ bốc lên. Thứ mùi khiến dạ dày của nó phải xốn xang, mặc dù chẳng có gì trong đó. Kiên nằm đó, co ro, run rẩy trước gió! Nó thiếp đi, trước mặt nó là ngôi nhà thân yêu, ba vừa đi làm về, mẹ đang chuẩn bị bữa tối để cả nhà đón giáng sinh, em gái Kiên đang ngủ yên trong nôi. Kiên trùm chiếc chăn kín đầu, ôm con gấu bông to đùng, nghe đâu con gấu đấy được ba mua cho Kiên hôm ba công tác ở Lạng Sơn. Ngoài trời gió lạnh, nó không muốn thoát khỏi tấm chăn ấm chỉ muốn rúc đầu vào con gấu để ngủ, nhưng ba về mang theo bao nhiêu quà bánh, điều đó hấp dẫn hơn là chú gấu bông ấm áp kia, mùi thơm từ món ăn mẹ làm khiến nó không cưỡng lại nổi. Nó đạp tung chăn, nhảy xuống gian bếp, ba bế thốc nó lên, hôn lên má rồi đặt nó vào ghế ăn.
Một không khí ấm áp bao trùm lên căn nhà thân yêu của nó. Đó sẽ mãi là giây phút yên bình nếu như một ngày, biến cố đó không xảy ra.
Đó là một ngày nắng đẹp, nó đang vui vẻ đùa nghịch với bạn bè, những vòng xích đu quay tít làm nó như cảm thấy sung sướng tột cùng. Mới quay được mấy vòng, thấy cô giáo vào bế nó ra, chú hàng xóm đến đón nó. Ngơ ngác, bất ngờ, nó hỏi : ba con đâu? Sao ba không đến đón con?
Không thấy chú trả lời, chỉ thấy mặt chú lạnh tanh, rồi cả hai chú cháu về nhà. Nhìn gương mặt chú, nó sợ hãi không dám hỏi thêm gì. Về đến nhà, nó thấy trong nhà kín người, không thấy mẹ đâu, cũng không thấy ba đâu, nó cố len lỏi giữa đám đông để bước vào nhà. Cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mắt, ba nằm đó, trên chiếc giường quen thuộc mà ba con nó hay chơi đùa, dải băng trắng quấn kín đầu, mình mẩy toàn máu. Nó cố tìm mẹ, nhưng không thấy mẹ đâu, các cô chú đứng xung quanh ba nó. Mặc dù còn rất bé, nhưng nó cũng đủ hiểu rằng. Người ba thân yêu nhất của nó đã không còn trên thế gian này. Nó lặng đi, trong vòng tay của chú nó. Tất cả những kí ức còn sót lại trong đầu nó là hình ảnh về người cha thân yêu trong chiếc quan tài. Người ta bảo nó rằng : Ba nó không mất, người ta đưa ba đến một nơi xa lạ mà nó không biết, nơi đó con người sẽ sống hạnh phúc, thánh thiện, nơi đó không có những bon chen của cuộc sống. Người ta định nghĩa đó là Thiên Đường. Đã có lần nó nghe mẹ kể về nơi này, mẹ bảo nơi đó có Jesus – người đủ ấm áp để che chở cho những đứa trẻ như nó. Người ta cũng bảo nó rằng, ba không mất, ba đang đi tìm một vùng đất mới, dọn đường đưa mẹ con nó tới đây, để họ được sống hạnh phúc, thánh thiện bên nhau.
Đó là tất cả những gì còn đọng lại trong kí ức nó ngày ba nó ra đi. Ba đi rồi, nó không thấy bình yên, ba đi, em gái nó còn nằm trong nôi cũng đi, chỉ còn nó với mẹ. Mẹ không còn đủ sức sau những biến cố đó nữa. Bà tiều tụy dần, nó không còn được nhìn thấy gấu bông mỗi dịp Noel, nó không còn được ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức do mẹ nấu. Sự ra đi của ba đã cướp đi tất cả những gì tươi đẹp nhất của nó. Một mái ấm, nó cần một mái ấm. Nó cần ba, nó cần mẹ, nó cần được yêu thương…
Mẹ gạt nước mắt đứng dậy sau khi ba mất. Mẹ làm việc nhiều hơn, yêu thương nó nhiều hơn. Nhưng yêu thương đó dù lớn lao vẫn không đủ bù đắp nổi tình yêu của ba nó. Nó dần lầm lì ít nói, không còn muốn tiếp xúc người lạ. Rồi một ngày mẹ đi thêm bước nữa. ai cũng bảo mẹ làm vậy là vì thương nó. Nó chẳng cảm nhận gì, vẫn vậy, lừ lừ, ít nói.
Sự có mặt của người cha dượng đã cướp đi tình thương mà mẹ dành cho nó. Càng ngày, nó càng cảm nhận một sợi dây vô hình nào đó đang kéo xa khoảng cách của nó và mẹ. Nó muốn làm một cái gì đó để níu kéo, nhưng không thể, bởi không chỉ riêng mình nó. Khi nó muốn sà vào vòng tay yêu thương của mẹ, khi nó cần tình thương yêu và giây phút yên bình bên mẹ, thì mẹ càng cố đẩy nó ra xa, và cuối cùng…nó rơi vào ngõ cụt… Cuộc đời nó càng lún sâu vào u ám, khi cha dượng bán nhà, giả nợ. Mẹ không còn đủ sức để quan tâm nó nữa và có lẽ tình yêu thương nơi bà đã cạn khi cuộc đời bà trải qua nhiều biến cố. Qúa khứ đau buồn đã hằn lên não nó một vệt dài. Tuổi thơ với những đổ vỡ đã cướp đi những gì nó đáng được có. Cho đến khi nó trở thành tên ăn mày chuyên nghiệp! Cuộc sống nó với những bon chen, nó phải giành giật từng miếng bánh với lũ trẻ đồng cảnh ngộ, cả những bọn bảo kê hung hang khát máu. Cái đói triền mien và dai giẳng. Để có được miếng bánh lót dạ, nhiều hôm nó phải hy sinh cả mấy thằng tiền đạo. Cũng có hôm chân tay, mặt mày bầm tím chỉ vì đánh nhau với lũ cướp của ăn mày. Với nó bây giờ, chẳng có gì khiến nó sợ hãi. Nó sống như thế. Bất cần đời, lãnh đạm với cuộc sống và không bao giờ phải nghĩ đến ngày mai!
Hôm nay, nó không kiếm được gì, cảm giác đói cứ giày vò tâm trí, ruột gan nó xen lẫn một thứ cảm xúc khó hiểu. Một điều gì đó bất an. Ngày hôm nay, nó không còn đủ sức để lê tiếp những con đường còn lại để kiếm cái ăn. Nó co ro trên góc phố. Noel! Cái lạnh và sự cô đơn!
Nó mong được gặp Jesus, nó ước đến nơi mà Jesus đang hiện hữu để ở đó nó được nằm trong vòng tay ấm áp của Jesus, được nhìn thấy cảnh thiên đường vì nơi đó có ba nó, nơi đó có yêu thương!
Và rồi đều ước của nó cũng trở thành hiện thực. Trong giấc mơ, nó gặp một bé trai đang nằm trong nôi, có phải em gái nó? Nó thắc mắc, một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần, nó không biết đó là ai, chỉ thấy nơi người phụ nữ đó toát lên vẻ hiền từ, thánh thiện và dịu dàng. Rồi Jesus đến bên nó – ánh hào quang ngập tràn. Trong vầng sáng Jesus ôm nó trong lòng hướng về nơi có ba nó. Nó thấy ba, thấy em gái đang vẫn tay chào nó. Jesus nhìn nó bằng ánh mắt âu yếm, chưa bao giờ nó cảm giác ấm áp đến thế. Vui, sướng, hạnh phúc. Một thứ cảm giác hưng phấn tột cùng!Bàn cỗ bày ra trước mắt, Jesus bế nó vào ghế như ngày xưa ba thường làm. Sauk hi đánh chén no nê, nó dần dần chìm sâu vào giấc ngủ...
Sáng hôm sau, khi dọn dẹp tàn tích sau đêm giáng sinh, người ta thấy một thằng bé nằm co ro bên vệ đường, cạnh thùng rác , trên người chỉ một mảnh vải che thân, toàn thân đã đông cứng lại vì rét. Môi cậu thâm lại, đôi môi khép hờ hững, khóe môi giãn ra. Dường như trước lúc chết, đã có điều gì đấy khiến cậu thấy vui. Có lẽ cái chết là một sự giải thoát tuyệt vời đối với tháng ngày quằn quại trên thế gian của cậu.
Đêm Noel, người người đi lại, nhà nhà vui vẻ nhưng người ta không để ý rằng, có một cậu bé nằm đó, co ro...
Với Kiên, có lẽ cái lạnh của mùa đông không đáng sợ bằng cái lạnh của tình người.
Tác Giả : Escargot Nguyễn
Theo kenhtuoitre





Đăng nhận xét